Tâm Sự: Trên Những Chặng Đường Tìm Quên…

Tâm Sự: Trên Những Chặng Đường Tìm Quên…

Những chuyến đi, với tôi chưa bao giờ là để tìm quên, đơn giản chỉ là tôi thích vi vu trên những cung đèo sườn dốc, những miền quê yên ả, giao lưu, trải nghiệm. Là thế, nhưng cũng không thể phủ nhận với bản thân rằng có những chặng đường tôi muốn quên đi mệt nhọc, lo âu, lãng quên đi dư âm của mối tình đầu.

Bao nhiêu cung đường mới đủ cho con tim yêu chinh phục? Và cũng thế, chẳng có thương nhớ nào là đủ để quên đi mối tình đã cũ, với tôi, dĩ vãng còn mãi, còn trong những ngày nắng cháy đêm mưa, trong hồn thơ, trong nét bút đầy tâm sự, trong những chuyến đi và trong cả nhịp đập con tim nơi ngực trái…

Rồi mãi trong tháng ngày lẩn quẩn với tình yêu, tôi mệt mỏi, chán chường. Tôi lại đi với đích đến không xa cũng không hề đẹp đẽ, chẳng có tên và cũng không hiển hiện trên bản đồ địa lý. Nơi ấy – tôi quên em!

Với chiếc balo gói gém vài bộ quần áo và khói thuốc rồi bon bon trên những nẻo đường xa lạ, từ nơi trơ trọi hoang tàn đến những miền cỏ hoa đua sắc, từ chốn thị thành đến những làng xóm vùng cao, từ rừng núi thâm sâu đến những nơi rì rào sóng vỗ, từ chỗ đông người…. đến tận cùng cốc thâm sơn.

Cho đến khi mặt sạm, da ngăm, cho đến khi thân hình gầy guộc chẳng còn đủ sức chống chèo tay lái, miệng cứ phì phèo, mắt đỏ hoe, nhìn lại chặng đường đã qua rồi tự nhủ nơi nào là đích? Có phải những nơi không có trên bản đồ cũng là những nơi không thể tới? Tôi chợt nhận ra, không có đích đến, nhưng những chặng đường đã qua đều là những nẻo đường tuyệt đẹp.

Tâm sự Trên những chặng đường tìm quên...

Phải rồi! Những nẻo đường nhớ em là những nẻo đường thật tuyệt, sao lại phải kiếm tìm một đích đến không tên? Bến bờ là đâu khi sông nào rồi cũng chảy về biển lớn. Có những lúc ta tự giận ta, có những lúc ta ngu ngơ đến lạ…

Khi ta trơ trọi như đá liệu rằng ta có còn yêu những chuyến đi? Mỗi chặng đường xa luôn có những điều cần học hỏi, chặng đường tuyệt vời là chặng đường ta không ngóng chờ đích đến xa xôi.

Tình yêu cũng vậy, dẫu khi tình đã chết… Nó luôn vậy, nó như vậy và nó là như vậy. Ta không thể kiếm tìm, ta không thể quên đi, có chăng trên đoạn thong dong ta sẽ biết nơi nào là đích. Nhưng với riêng tôi, có lẽ, đích đến là nơi quá xa xôi, hoặc rằng không còn đích nữa, bởi tôi đã không còn tìm nữa, tôi nhận ra rằng con tim mình không muốn quên đi…

Tâm Sự: Trên Những Chặng Đường Tìm Quên… – Xem thêm Tản Mạn Tình Yêu hoặc Tâm Sự Phượt

Nguồn: Ô cửa sổ

https://zarnycenter.com/tinh-yeu/tam-su-tren-nhung-chang-duong-tim-quen/?feed_id=564&_unique_id=6207b4911513e

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Review sách Việt Nam sử lược của tác giả Trần Trọng Kim

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ - Con đường tìm về tuổi thơ hồn nhiên và tươi đẹp đến lạ

Review sách Người Quét Dọn Tâm Hồn - Hiroshi Kamata